Mặc dù được bác sĩ khuyến cáo nên đẻ mổ thế nhưng M.
Phương vẫn giữ lập trường quyết tâm đẻ thường. Và bà mẹ này đã phải vật lộn,
chiến đấu trong 3 ngày với cơn đau kinh hoàng.
41 tuần thai khỏe mạnh,nên bà mẹ trẻ M. Phương (Hà Nội)
đinh ninh rằng khi sinh nở chị cũng sẽ được nhẹ nhàng như vậy. Tuy nhiên, đúng
là đời không thể nói trước được gì bởi cho đến bây giờ, M. Phương vẫn chưa thể
quên được cảm giác đau đớn 3 ngày chiến đấu với cơn đau đẻ ở trong bệnh viện. Trước
đó, cô bị rỉ ối sớm, khi gặp bác sĩ, cô được lời khuyên là nên đẻ mổ nhưng do vẫn
giữ ý chí muốn đẻ thường nên bà mẹ đã nếm đủ vị với 3 ngày đau đẻ.
Nhật ký 3 ngày đau đẻ khó quên của mẹ Việt
Ngày thứ nhất (10/10/2014)
Hôm đó mẹ vào viện kiểm tra do đêm hôm trước bị rỉ ối.
Bác sĩ nói để an toàn nhất thì mổ đẻ vì đã quá ngày, thế nhưng đại gia đình
mình lại muốn mẹ đẻ thường cho con được khỏe mạnh vậy là mẹ quyết định chờ đợi
cơn đau chuyển dạ. Nhưng cả ngày hôm đó, mẹ chờ mãi mà chẳng thấy xuất hiện cơn
đau dù nước ối vẫn rỉ. Mẹ rất lo nhưng may mắn là có bà nội, bà ngoại và bố
luôn ở bên cạnh trấn an tinh thần và động viên nên mẹ có cảm giác vào viện để
an dưỡng thôi.
Ngày thứ 2 (11/10/2014)
Mẹ bắt đầu đau chuyển dạ vào 11giờ đêm. Hôm trước
thì nhìn người khác đau, mẹ cũng chỉ mong đau theo, mà khi đến lượt mẹ đau rồi
thì nói thật là muốn… chết lắm. Chưa có bao giờ mẹ bị đau như vậy mà mẹ cũng
không tưởng tượng được sao đau đẻ lại ghê gớm thế. Những cơn gò bụng, thúc xuống
hông, cảm giác có ai đó cấu xé cào trong bụng mẹ ấy.
Cả đêm hôm đó, mẹ cứ ngồi tính giờ xem cơn đau cách
nhau bao phút, vì theo sách vở thì nếu các cơn gần nhau là sắp sinh. Đau mà
không dám kêu vì sợ mất sức. Nhiều mẹ khác vào viện kêu la kinh lắm, hét ầm
lên, người mệt lả, làm mẹ cũng sốt ruột. Nhưng mẹ vẫn không dám kêu la vì sợ
không có sức để rặn đón con chào đời.
Sáng hôm đó, bác sĩ vào kiểm tra nói tử cung mẹ mới
mở 1cm, và bảo phải 4cm mới đẻ được, lúc đó mẹ tuyệt vọng lắm con biết không? Cả
đêm đau quằn quại mà mới được từng đó. Mẹ bảo bố là muốn mổ luôn, nhưng bố lại
cứ động viên mẹ cố gắng chịu đựng. Cả ngày 11 đó mẹ chìm trong sự đau đớn, ăn từng
bữa cơm chan nước mắt…
Ngày thứ 3 (12/10/2014)
Những cơn đau vẫn tiếp tục hành hạ mẹ cho đến hết
đêm 11 và cả ngày 12. Cho đến 7 giờ tối, bác sĩ nói tử cung đã mở được 3 phân
và cho phép mẹ lên bàn đẻ. Với những mẹ khác thì được tiêm gây tê ngoài màng cứng
giúp đẻ không đau nhưng mẹ thì không. Vì khi siêu âm, con nặng 3,5kg – khá to –
nên bác sĩ không cho phép mẹ được tiêm. Quá trình đau đẻ của mẹ còn kinh khủng
hơn từ lúc tiêm thuốc kích đẻ. Không chỉ không được tiêm thuốc giảm đau mà mẹ
còn phải tiêm thuốc kích đẻ khiến những cơn đau dồn dập và kinh khủng hơn rất
nhiều.
Nằm trên bàn đẻ mà mồ hôi mẹ cứ toát như tắm, ướt
sũng quần áo, khi tiêm kích đẻ xong thì cơn đau tăng lên nhiều lần, lúc này mẹ
không hét không được dù vẫn biết rằng hét lên sẽ khiến mẹ mất sức. Mẹ đã kêu
lên với bác sĩ bảo: “Bác sĩ cho cháu rặn đi, cháu đau quá.” 10 lần như vậy…
Tới 20h30, bác sĩ bảo tử cung mẹ đã mở hoàn toàn.
Lúc này bác sĩ mới lại gần để yêu cầu mẹ rặn đẻ. Mẹ đau gần 2 ngày, nên mất sức.
Lúc đẻ phải rặn tầm chục hơi mới được. Con đầu to nên phải rạch tầng sinh môn nữa,
rất đau và vô cùng đáng sợ.
Khi cảm giác hẫng bụng chợt đến, bác sĩ bảo: “Mẹ giỏi
quá, con trai ra với mẹ rồi đây!”, mẹ chẳng còn nhớ tới sự đau đớn trong 2 ngày
vừa qua nữa, mẹ ngồi thẳng dậy tìm con. Nghe tiếng oe oe là mẹ nhẹ lòng rồi, mẹ
chỉ muốn ôm con, hôn con cho bõ đủ 9 tháng 10 ngày qua.
Hành trình con chào đời thật dài và khó khăn như thế
đó bạn Ngô à nhưng thật sự mẹ thấy xứng đáng bởi có con là niềm hành phúc lớn
lao nhất của mẹ.
Tham
khảo: bếp từ, bếp từ fagor, bếp từ bosch, nhập
khẩu chính hãng, giấy chứng nhận xuất xứ rõ ràng, giá bán chiết khấu rẻ nhất thị
trường.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét